Miên man hạ nhớ

Cuộc sống hiện tại có quá nhiều những bất trắc và lo lắng đã làm chúng ta quá mệt mỏi, chán chường. Vì vậy đôi lúc cũng cần thả lỏng tâm hồn hầu xoa dịu phần nào những âu sầu, buồn bực.

Lâu lâu thay đổi không khí, HP xin được lâng lâng bay bổng, tìm chút lãng mạn bên những dòng thơ văn để góp vui cùng trang nhà của lớp mình nhé!

Xin được chia sẻ đến các bạn SinhA một chút lãng mạn của những ngày xưa thân ái dưới mái trường dấu yêu thuở nào...

( có lãng xẹt thì cũng ráng đọc cho vui nghen các bạn!...hehe... )

Chúc chúng ta luôn an vui và hạnh phúc bên gia đình mình nha!

MIÊN MAN HẠ NHỚ,

Hạ lại trở về trên quê mình.

Ngồi đây chạnh nhớ lại những ngày hè xưa cũ.

Nhớ về mái trường, nhớ bạn bè của một thời dấu yêu xa cũ. Tiếng lòng như đang lãng đãng bâng khuâng, bay về với những giấc mơ của một thời tuổi trẻ...

Mênh mang một trời cùng mùa hạ cuối...

Thương sao nhưng dấu chân cùng ai nhẹ nhàng bước trên tấm thảm điệp vàng trong sân trường vắng lặng, tay trong tay cùng ngắm một khoảng trời rực rỡ hoa vàng nhẹ bay trong gió thật đẹp...

Nhớ lắm những vòng xe song hành rộn ràng niềm vui khi mỗi chiều tan hoc về dưới mưa phùn lất phất, cùng những câu chuyện vu vơ luôn mang lại nụ cười thẹn thùng bên ly chè ngọt ngào "tình trong như đã, mặt ngoài còn e"...

...

Giờ đây, tuổi thanh xuân đã trôi qua với bao ước mơ đã không thành trong đời sống. Đôi lúc mệt mỏi trên bước đường đời, dừng chân ngơi nghỉ, lòng cảm thấy vui vui chi lạ. Lòng người bỗng dưng được an ủi, vỗ về khi chợt nhớ về những kỷ niệm đầy ắp hương hoa ngọt ngào của một thời vụng dại xa xưa ấy.

Ôi! Một thời để nhớ, thật dễ thương với những cánh hoa vàng bay bay dịu dàng trong gió...

BÀI THƠ HOA VÀNG,

Tháng năm hạ đến bao thương nhớ

Ký ức ùa về bỗng hóa thơ

Điệp vàng rơi rớt sân trường vắng

Giảng đường khép lại, đứng bơ vơ

Bạn bè xa cách nhiều lưu luyến

Hè cuối nôn nao một tiếng chờ

Sân trường nắm vội...bàn tay ấy

Gió chiều lay nhẹ cánh hoa bay

....

Bâng khuâng xuôi ngược dòng đời nhớ

Vỗ về ký ức...thuở ước mơ

Rưng rưng xao xuyến màu điệp cũ

Đôi bóng ngày xưa... đã nhạt mờ

Lớp cũ, hoa vàng, màu điệp ấy

Chạnh nhớ...nào vơi kỷ niệm đầy

Ai về trường cũ trao gửi lại

Yêu dấu màu phai...Cánh điệp tàn!...

ĐHP

Philly 25/5/18