Hoài Hương ...

Hoài Hương

Ngoài hiên giọt nắng rã rời.

Hoàng hôn phủ xuống một trời cô liêu.

Chân mây lạc lõng cánh diều.

Như thân viễn xứ chín chiều ruột đau.

Cô đơn, phiêu bạt ... trời Âu.

Đêm đêm thổn thức tình sầu hoài hương.

Quê hương nhớ lắm khôn lường.

Bước chân lữ thứ trên đường chông gai.

Quê người nhìn giọt nắng phai.

Hướng về đất mẹ u hoài xót xa.

Chiều nay vương mắt lệ nhòa.

Nhớ về quê mẹ, mênh mang nỗi buồn

Giờ thì mang kiếp tha hương

Nói sao cho hết nỗi buồn xa quê

Nắng tan, chiều xuống, chim về

Chim còn có tổ, có quê, có đàn

Trông chim lòng thấy xót xa

Quê hương còn đó, nhưng nhà tôi đâu

Nhớ thương giọng mẹ ngọt ngào

Nhớ anh, nhớ chị xuyến xao cõi lòng

Ngậm ngùi dõi mắt xa trông

Đâu Sài Gòn cũ, Phượng Hồng, chiều mưa

Giảng đường, bạn cũ, trường xưa

Và lòng ‘’ai đó’’ vẫn chưa đáp đền

Dáng xưa nào dễ gì quên

Bao năm biền biệt vẫn không nhạt mờ

Phượng hồng giờ chỉ trong thơ

Chiều tàn, đêm xuống, trong mơ hiện về

Giờ xa ngàn dặm sơn khê

Nhớ từng kỷ niệm, nhớ ai dỗi hờn

Nơi đâu … quê mẹ vẫn hơn,

Nhìn chim về tổ nghe lòng xót xa....

Trần Quốc Văn ( Holland 11/2011 )