Nhớ

Nhớ

Nếu biết tình yêu của anh là duy nhất

Mãi theo em trong suốt cuộc đời này

Thì em sẽ không bao giờ hờ hững

Để lòng mình thờ thẫn đến hôm nay!

Mái tóc em dài, tà áo em bay

Sân trường vắng vô tư em hát khẽ

Bước chân em vội vàng mà rất nhẹ

Cứ vô tình làm lỗi nhịp tim anh!

Biết bao người lờ lượn ở xung quanh

Nhưng anh vẫn là người yêu em nhất!

Em không hiểu một vài điều rất thật

Xuân đi rồi, nhan sắc sẽ tàn phai!

Xuân đi rồi, còn lại nỗi đắng cay!

Tà áo dài từ lâu thành áo ngắn

Mái tóc huyền từ lâu pha sương trắng!

Tháng ngày dài cứ thế lặng lờ trôi

Nhớ người xưa, ôi nhớ mấy cho vừa!

Tình chỉ đẹp khi tình chưa trọn vẹn!

Trong giấc ngủ, người xưa về khẽ gọi

Em yêu ơi, còn chờ đợi anh không?

Tỉnh giấc mơ, nghe đau nhói trong lòng

Đêm giá lạnh hay lòng em giá lạnh?

Chỉ một thoáng ngất ngây và say đắm!

Rồi trở về với thực tại bơ vơ

Vì cuộc đời không giống với giấc mơ

Nên hạnh phúc không ai tìm thấy được!

Hay quả báo đâu cần chi kiếp trước

Mà kiếp này em vô phước tạo ra?!

Để đêm đêm lòng cứ mãi xót xa!

Thanh Tâm

Nhớ - Trần Quốc Văn

( hoạ Nhớ - thơ Thanh Tâm )

Anh vẫn dành cho em tình yêu duy nhất

Từ quê hương cho đến kiếp lưu đày

Chỉ tiếc ngày xưa lời bỏ ngõ

Để lòng mình vò võ đến hôm nay!

Cơn gió vô tình, cuốn tóc em bay

Tiếng hát ai bay theo làn gió nhẹ

Rót vào tai anh như lời nói khẽ…

Đừng vội vàng đánh mất tuổi thơ ngây!

Xuân đi hè đến, vạn vật đổi thay

Nhưng em vẫn là người anh yêu nhất

Anh dám chắc một điều rất thật

Bao xuân qua rồi, tim vẫn không phai!

Xuân đi rồi, còn lại mối tình côi!

Mái tóc ngày nao giờ dài hay ngắn?

Áo dài xưa vẫn trinh nguyên màu trắng?

Tháng ngày dài xin hãy ngừng trôi!

Nhớ người xưa, ôi nhớ mấy cho vừa!

Tình vẫn đẹp dù tình không trọn vẹn!

Nhưng trong mơ, em cuối đầu e thẹn

Mắt long lanh như muốn nói bao điều ...

Tỉnh giấc mơ, lòng ấm áp bao nhiêu!

Ôm chiếc gối, ngỡ ôm người yêu dấu

Đêm giá lạnh nhưng lòng anh không lạnh?

Thoảng mùi hương còn đọng ở xung quanh!

Cuộc tình mình tuy quá đỗi mong manh

Nhưng hạnh phúc mãi còn trong giấc mộng!

Dẫu biết là kiếp này không gặp được

Nên đành lòng hẹn lại ở kiếp sau!

Để đêm đêm lòng ngóng đợi… nôn nao!

Trần Quốc Văn, Hoà Lan 2013