Những Nụ Cười .............

 



CÁI TÌNH CỦA NGƯỜI SÀI GÒN LÀ VẬY ĐÓ…

Tôi còn nhớ như in, hồi cái thời bao cấp (năm 1981) lúc ấy tôi là phóng viên của Đài Tiếng Nói Nhân Dân TP.HCM giờ gọi là VOH. Mới ra trường Đại học Khoa học Sài Gòn (Đại học Tổng hợp) 1980, được phân công về Đài, lương tốt nghiệp đại học là 60 đồng/tháng, nhưng thời đó phải mất 2 năm tập sự với mức lương là 52 đồng/tháng.
Cái thời đó, phải nói là con người ta bần hèn lắm, dường như cho gì ăn nấy, có gì mặc nấy…
Tôi còn nhớ, những câu vè thời đó nói lên giá trị của những mặt hàng trong thời bao cấp:
“Nhất gạo nhì rau
Tam dầu tứ muối
Thịt thì đuôi đuối
Cá biển mất mùa
Đậu phụ chua chua
Nước chấm nhạt thếch
Mì chính có “đếch”
Vải sợi chưa về
Săm lốp thiếu ghê
Cái gì cũng thiếu”…
Tất cả đều do nhà nước đứng ra bao hết, từ cây kim, sợi chỉ, que diêm cho đến lương thực hằng ngày… Lương hàng tháng của công chức nhà nước chỉ nhận được một phần tiền rất nhỏ, còn lại quy vào hiện vật thông qua chế độ cấp phát tem phiếu và sổ gạo.
Hàng hóa thời đó vừa hiếm vừa thiếu, mà chất lượng thì quá là “cùi bắp”, đã vậy nhà nước còn cấm không được mua bán tự do trên thị trường như bây giờ, không được phép vận chuyển tự do hàng hoá từ địa phương này sang địa phương khác.
Bởi vậy, khi làm phóng viên của Ban Nông thôn ở đài được phân công phụ trách địa bàn nông thôn, với chiếc xe đạp mini cà tịch cà tang, tiền bạc thiếu trước hụt sau, vỏ xe cũ rích, mòn lẳng chưa có tiền thay, hôm đó trong túi không còn đồng bạc, lại được phân công đi Hốc Môn. Lẽ ra, phải ứng tiền công tác phí, hoặc mượn đồng nghiệp vài đồng dằn túi, tôi lại ỷ y, xách chiếc xe đạp đạp tới xã Tân Thới Nhất, huyện Hốc Môn để săn tin.
Lúc về, trời nắng chang chang, vừa đói vừa khát, về tới Gò Vấp xe bị cán đinh, bánh xẹp lép… dù trong túi không đồng xu ten, đường cùng nên tôi đánh liều tấp đại vào chỗ vá xe bên đường để vá, trong lúc ông thợ đang lui cui nại vỏ lấy ruột xe vá, tôi rút trong túi lấy gói thuốc Đà Lạt còn mấy điếu, vừa hút vừa nghĩ cách ăn nói sao với ông thợ sửa xe đây?
Sau khi vá xong, tôi hỏi bao nhiêu vậy ông:
– 50 xu
Lúc này tôi mới thú thiệt:
– Ông ơi, tôi không có tiền, cho thiếu được không?
Ông sửa xe, nhìn tôi cười tươi nói:
– Ôi, không sao, cậu đưa tôi điếu thuốc Đà Lạt là xong…
Đã 35 năm rồi, tôi vẫn không bao giờ quên nụ cười hóm hỉnh đầy tình cảm của ông sửa xe năm ấy….
Cái tình của người Sài Gòn là vậy đó.

V.Q.T


BÁN THUỐC TÂY THỜI NAY (BÁN TÔI 20 NGÀN NIỀM VUI !)

Ba ngày nay mệt và ho nhiều nên giờ trưa, tôi dạo bộ ra tiệm thuốc tây gần bệnh viện để mua thuốc ho ngậm cho đỡ rát họng.
Khi đang soạn tiền chuẩn bị trả cho 2 hộp Tyrotab, tôi nghe giọng 1 người phụ nữ "Chị ơi, con em nó sốt quá, chị bán cho em 2 ngày thuốc sốt". Tôi giật mình và hy vọng chị bán thuốc sẽ từ chối bán thuốc mà khuyên chị nên đưa cháu vào Bệnh viện để khám. Nhưng .......
"Có ho không ?" - "Dạ có"
"Có sổ mũi không ?" - "Dạ có"
"Có tiêu chảy không ?" - "Hôm nay đi ra bọt 4 lần rồi"
"Còn gì nữa không ?" - "Dạ bé mệt nhiều nên chị cho thuốc gì mạnh mạnh chút nha chị".
Cứ mỗi câu trả lời của người mẹ bán vé số là một loại thuốc được lấy ra bỏ vào bịch. Tôi ngó sang toàn là kháng sinh, kháng viêm và có cả Smecta cầm tiêu chảy... Thực sự tôi kinh hãi quá. Không một động tác khám, cũng không vạch khăn ra xem đứa bé thế nào. Chỉ hỏi, hỏi và lấy thuốc. Mấy chuyện này nó làm mình khó chịu, ráng đứng lại vờ như đang nhắn tin điện thoại, tôi thấy đứa bé rất đừ nhiều và ho liên tục, vẻ mặt mệt mỏi lắm.
Tổng cộng gói thuốc cho bé là 117 ngàn đồng. Tôi đợi chị xách bịch thuốc ra 1 góc vỉa hè đang ngồi soạn thuốc cho bé uống. Tôi lại gần. Chị thấy tôi vội vàng dơ cọc vé số lên "Mua giúp cháu tờ vé số đi chú". Tôi cười và nói "Tôi sẽ mua cho chị. Tôi có cậu em là bác sĩ ở bên kia. Giờ chị qua đó đi, Tôi nói cậu ấy khám và chụp cho bé 1 tấm phim phổi rồi chị trả tôi 1 tờ vé số chịu không?". Chị thoáng lúng túng. Tôi biết rõ chị lúng túng không phải vì tôi xa lạ, từ sâu trong mắt chị, tôi thấy chị lúng túng như kiểu lần đầu tiên gặp việc như vậy. Như thể tôi từ nơi xạ lạ đến thế giới thực thể này.
"Ở đâu chú ?"
"Bên kia đường, chị thấy chữ Khu Khám Bệnh không ? Qua đó chụp 1 phát cho chắc chứ tôi sợ cháu bé nó bệnh nặng đó. Đừng cho uống gói thuốc này vội. Lát bác sĩ xem phim và khám rồi kê toa cho cháu sau"
Quay lại, tôi vốn quen thân với ông bạn cử nhân chụp phim phổi, 2 anh em hay cà phê sáng nên anh cũng rất cởi mở giúp tôi chụp cho bé 3 phim ngực thẳng - ngực nghiêng và cột sốt. Sau đó nhờ anh điều dưỡng lấy 1 ống máu xét nghiệm dịch vụ trả kết quả ngay.
Xong tôi dẫn chị qua nơi tôi khám. Khi tôi mặc áo blouse vào, tôi thấy chị lúng túng thật sự, trưng trưng mắt nhìn tôi, còn cô bé cứ ngủ ngon trên đôi vai chị. Tôi chẳng biết vì sao mình lại nói dối chị, nhưng lúc đó, tôi nói tôi là bác sĩ sợ chị bị sốc không tin nổi. Bác sĩ gì lại đi mua thuốc tây ?
Khám hết toàn diện cho bé. Kết hợp với xét nghiệm máu, phim XQ, bé hoàn toàn bình thường. May mắn chỉ là sốt + tiêu chảy do siêu vi. Tôi giải thích và đề nghị chị đổi bịch thuốc chị đang giữ cho bé bằng thuốc của tôi. Và chị đồng ý. Tất cả kháng sinh tôi bỏ ra vì tôi nghĩ nó chưa cần thiết. Thêm 1 ít thuốc bổ dạng siro cho cháu.
Xong xuôi. Chị đứng dậy cảm ơn tôi rối rít mà măt thì chăm chăm xuống sàn nhà, không ngẩng lên. Tôi nói "Giờ chị trả tôi 1 tờ vé số tiền công"
Chị nói "Em đưa bác 2 tờ luôn". Chưa kịp từ chối chị đã bỏ đi. Để lại 2 tờ vé số trên bàn.
Anh cử nhân X quang nhìn tôi cười
Anh điều dưỡng cũng nhìn tôi cười

Còn tôi nhìn 2 mẹ con chị vội vả, tất tả bước nhanh mà trong lòng cũng thấy rộn rã.
Cuộc sống còn nhiều điều đáng làm và đáng bàn lắm lắm, ….
Chốt nơi này, xin cảm ơn chị đã bán tôi 20 ngàn niềm vui :) để tiếp tục công việc của mình, …
NVM
Lược viết theo Chuyện kể của 1 BS Sài Gòn
11/04/2018