Quán Phở Mai, nằm trên đường Đỗ Quang Đẩu, con đường ngắn nối Phạm Ngủ Lão và Bùi

Viện. Ông chủ quán có cái bụng tròn vo, lúc nào cũng cái áo thun lá và cái khăn vắt vai.


Quán không lớn, nhưng khách đều đều. Sau 75, lâu lâu ky cóp lắm bọn tôi mới dám ghé rửa ruột một lần. Nhìn bộ điệu chúng tôi, biết là đám sinh viên ăn như “xáng múc” nên có bữa, ông bưng một chén tới bàn ..




"Mềm rồi, ăn thử thì biết. Hôm nay đãi hôm khác tính tiền ! " Ổng nói tưng tửng cộc lốc…





Ba thằng đực trố mắt nhìn vào chén, những giề mỡ trắng ngà nổi lều bều trong chén nước

béo. Chẳng cần mời câu thứ hai, ba đôi đũa thay nhau rụt rè gắp thử…


Thằng Thuận bày cách ăn cầu kỳ, nhưng cả bọn nhớ đời, nó gắp miếng mỡ bỏ vào muỗng,

rưới lên chút tương, 1 lát ớt, …và alê hấp nó đưa muỗng vào miệng làm cái rột, rồi kèm theo

ngay mấy lá húng quế, vừa hít hà suýt soa vừa“sì sụp” húp nước súp bôi trơn.

Chúng tôi bắt chước làm theo, ôi cha mẹ ơi, nó ngon không thể tả, những lát mỡ nỗi béo ngậy hoà quyện với vị tương, ớt, húng quế và …nước súp !


Mỡ nổi phải mềm nhưng không quá rục mới ngon. Mỡ gầu chín rục vừa ngậm vừa chép vừa nhai là “zách lầu”…

Sau này có hôm đi sớm chúng tôi kêu món mỡ nổi ông cũng không bán, vì chưa đủ mềm tan béo ngậy trong miệng…


Bây giờ vào quán phở, câu cửa miệng lúc nào cũng “ nước trong nhe chị “. Không phải sợ

nước đục đau lòng cò con” mà là sợ cholesterol....

Nhìn mấy em trai trẻ chan chén nước béo rồi xì xụp mà ứa gan…xin lỗi… ứa nước bọt !!


Đúng là nghịch lý : thời trẻ có sức ăn mà thiếu tiền, giờ có tiền mà thiếu sức... xin lỗi …chưa thiếu sức nhưng “cữ”, không dám ăn …


NTL, 2011