CÂY THƯỚC KẺ

 



Chắc các bạn còn nhớ ty y tế sinh viên, ở đường Trần Hoàng Quân ( Nguyễn Chí Thanh). Ông bác sĩ Đặng Nguyên Chung, người gốc Huế, mắt lộ to, dữ tợn là người ngồi khám tổng quát. ( Sau 75, bs Chung về ngồi phòng y tế trường mình, đâu lưng Giảng đường 1, nhìn ra đường Cộng Hòa (Nguyễn Văn Cừ).

…Từng nhóm 5 đứa vào phòng, cởi truồng 100% chờ gọi tên tới đứng trước mặt cho ổng khám, ông ngồi ghế dựa, tay cầm cái thước kẻ học sinh bằng gỗ, tay cầm đèn pin. Cây thước kẻ của ổng đa năng, khều, dỡ, gạt... để khám ngoại khoa da liễu xem có gì bất thường không...

Vì sinh viên rất đông, ông phải khám thật nhanh như máy mới kịp, thao tác khám ngoại khoa chủ yếu dùng mắt cảm quan, khám da liễu dùng cây thước kẻ chủ yếu khám “linga” và 2 bánh xe của nó, khám miệng dùng cây đè lưỡi ( abaisse-langue ).  Đứa nào chậm thì tiện tay ông dứ dứ cây thước , rọi đèn và nạt   “ Há miệng ra”, thế là hết hồn trợn trắng há thật nhanh thật to, vì lỡ chậm cây thước kẻ “đa năng” ấy chọt trúng môi chắc là... "đớ lưởi".

Những đứa chờ tới lượt đứng nhìn đứa đang khám để rút kinh nghiệm và …“teo ngắt” !

Thằng S đang tồng ngồng đứng trước mặt ổng, trân mình chịu trận cho cây thước kẻ dở lên, gạt qua, gạt lại khám “bộ chỉ huy”. Sau màn há miệng rọi đèn khám, ông trừng mắt nạt “ Sang phòng bên khám răng “ Thằng S. “dạ” rõ to và te te để nguyên con, đánh đàng xa đi ra cửa bên. Vài giây sau bs Chung giật mình ngoái lại và hét “Ê, ê quay lại mặc quần áo “. Khi đó nó mới hoàn hồn quay lại và “bụm” hai tay…

Cả bọn chúng tôi ôm bụng che miệng cười, vừa cười vừa “teo” chờ tới lượt mình !!!


NTL , 11/2011