Cho Tôi Lại Từ Đầu - Thu Phương




         Anh Nè Em... 

Ngày xưa đi học, tôi còn ngây thơ lắm! Lúc đi lao động ở Lê Minh Xuân, tôi viết báo tường bài “Anh là ai?” Một thầy giáo, một họa sĩ, một kỹ sư hay một bác nông dân với con trâu và cái cày?...

Ra trường, vẫn là tôi mơ mộng và nhiều tham vọng! Anh A cao gầy, thư sinh nhưng thỏ đế, tư sản, ghét Cách Mạng nên không thức thời, dẹp! Anh B ngạo mạn và đầy tự ái “Người ta đâu phải trái banh, muốn đá lúc nào thì đá, muốn lượm lúc nào thì lượm!?” vậy hả? đá luôn! Anh C. học giỏi, đẹp trai nhưng kiêu ngạo, không lẽ mình tỏ tình trước thì xấu mặt! lơ đi! Anh Đ. hiền nhát, thích mà không dám nói, mình đứng gần còn thấy ảnh run, đồ dõm! Anh E. học giỏi, bản lĩnh nhưng gia trưởng, khắc khe! Mình không muốn sống kiếp sống nô lệ!




Hai mươi lăm tuổi, ra trường. Cái đuôi dần dần ngắn đi! Tôi bận bịu với công việc và lo toan cho cuộc sống. Đến 28 tuổi, nhìn lại, không còn cái đuôi nào theo sau nữa rồi! Mình ngộ ra mình không như mình tưởng! Và thời gian tỉ lệ nghịch với nhan sắc! Rồi tôi có chồng (anh Thượng khoa Sinh), có con, rồi vất vã vì chồng con và vì cuộc sống. Giờ đây, ở lứa tuổi U 50, tôi không còn nét hiền dịu, mềm mỏng của cô Tấm ngày xưa mà đã trở thành một bà la sát, trợn mắt, bặm môi với chồng con!” Chồng tôi vẫn nói: “Anh nè em, kiếm thằng nào hơn tui mà kiếm hoài? Cái lãng mạn của bà giờ đây trở thành cái lãng xẹt rồi bà ơi!”

   “Đêm đêm bên cạnh chồng già

    Mà mơ tưởng bóng người xa hiện về!

         Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ

         Người ấy cho nên vẫn hững hờ!”

Ai hững hờ? Cả hai! “Thôi thì thôi, bỏ mặc phù vân. Thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi!” Ngước lên bầu trời đêm, chợt thấy ngôi sao băng, lòng thầm ước, ước gì mình trẻ lại lúc 20 tuổi, để làm lại từ đầu!

Thanh Tâm - Sinh A