TRĂNG THU NHỚ
  

Nhớ !!!

     Trong dòng đời xuôi ngược ngược xuôi, đôi lúc thấm mệt chợt lòng bỗng hoài niệm về những kí ức xưa cũ một thời ...

    "Ánh trăng thu!"

     Ba từ ấy gợi lại cho tôi nỗi niềm nhớ thương thời thơ ấu chốn làng quê yêu dấu. Trải qua nhiều năm tháng cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in, ngày xưa ấy, bà nội tôi thường kể cho nghe những giai thoại về chị Hằng, cây đa và chú Cuội trong những đêm trăng sáng. Trong trí tưởng tượng của tuổi thơ, tôi luôn nhớ lời bà giải thích cái bóng đen đen nhìn thấy trên mặt trăng là cây đa và chú Cuội đang ngồi ở đó...

     Tôi vẫn còn nhớ hoài, trung thu năm ấy lúc tôi học lớp một, khi đi dạy về, trên tay ba cầm chiếc lồng đèn ngôi sao đỏ thắm và nói là thưởng cho con gái vì tháng này con được bảng danh dự. Nhìn chiếc lồng đèn tôi vui mừng lắm và xin ba mẹ cho tôi được rước đèn đêm trăng rằm với các bạn cùng xóm. Tôi nhớ ngày đó chiếc lồng đèn đơn sơ lắm chứ không đẹp, không đủ kiểu và đủ hạng như bây giờ. Rồi đêm trăng thu cũng đã đến, tôi cùng các bạn trong xóm xếp nối đuôi thành một hàng dài sáng rực cả đoạn đường làng. Trên tay mỗi đứa là chiếc lồng đèn đủ kiểu, đủ màu sắc. Tôi nhớ có cả những chiếc đèn làm bằng lon sữa bò ông Thọ thời đó nữa, chiếc lồng đèn thật là đặc biệt, vì được gắn thêm cái nắp chai bia, nên khi đẩy đi thì nắp chai đập vào thành lon tạo âm thanh thật vui nhộn. Trời vào đêm, gió đồng quê thổi mát rười rượi, ánh trăng càng lúc càng lên cao và càng sáng tỏ hơn, ánh trăng rơi rụng khắp cả bầu trời, rơi xuống từng bước chân bọn trẻ chúng tôi…Rồi cứ thế, vừa đi chúng tôi vừa hát nghêu ngao : “Tết Trung thu rước đèn đi chơi, em rước đèn đi khắp phố phường…” Chúng tôi đi vòng vòng hát ca liên tục, chốc lát cả đám ngồi lại cùng nhau chia những mẫu bánh trung thu, có khi cả đám cùng tranh giành miếng bánh nhỏ xíu còn sót lại, đứa nào giật được thì vui lắm và bỏ ngay vào miệng nhai một cách ngon lành…

       Sau này đất nước chiến tranh bùng nổ lớn chốn làng quê, mọi người di tản tứ tán, gia đình tôi cũng đánh rời bỏ quê cha đất tổ thương yêu. Bấy giờ tôi cũng đã lớn thêm vài tuổi nữa và cũng từ đó tôi thích tự mình làm những chiếc lồng đèn để đón trăng thu. Cái thú vui được tự tay mình chuốt từng thanh tre, tự mình ghép thành từng cánh ngôi sao thật là sung sướng quá đi thôi! Rồi đến công đoạn dán giấy kính bóng màu vào cái sườn ngôi sao là khó nhất đó, phải dán thế nào để chiếc đèn của mình được thẳng thóm, không bị dúm lại, nếu không chiếc đèn sẽ xấu xí lắm. Vậy đó, cậu em trai và tôi cứ mày mò cẩn thận từng chút một để cho chiếc đèn mình được khen đẹp. Mà thiệt vậy, ai mà khen đèn chúng tôi đẹp thì cả chị lẫn em đều vui mừng lắm, tự hào lắm…

      Nhiều mùa trăng thu lặng lẽ trôi đi, chị em chúng tôi cũng lớn dần theo năm tháng, rồi chuyện rước đèn cũng từ từ xa dần, xa dần…Bây giờ, dầu đã điểm bạc nhưng sao mỗi lần được nghe lại lời hát quen thuộc xa xưa đó:” Ánh trắng trắng ngà, có cây đa to, có thằng cuội già, ôm một mối mơ…” Tôi nghe lòng mình có gì đó chợt tiếc nuối, chợt thương cho đàn con cháu mình sẽ không bao giờ cảm nhận được hết cái thú vui được tự tay mình làm những chiếc lồng đèn để rước trăng thu, sẽ không bao giờ cảm nhận được hết sự sung sướng khi được cùng các bạn nghêu ngao ca hát đón trăng rằm và sẽ chẳng bao giờ biết rõ hết những giai thoại về chị hằng nga và chú cuội…

      Ngày nay, xã hội phát triển, trẻ con đâu cần ngồi hàng giờ cố gắng làm chiếc lồng đèn cho mình vì mọi cái đều sẵn có hết, cũng không còn háo hức chờ ánh trăng lên để rước đèn cùng các bạn vì ánh đèn phố thị đã che khuất.

    

      Thôi thì những kí ức đẹp đẽ về những đêm trăng sáng của tuổi thơ tôi cứ giữ mãi…Cho dù năm tháng qua đi, cuộc sống có bộn bề thế nào thì trăng thu tháng tám luôn là dịp gia đình tề tựu về lại bên nhau để trao nhau những lời yêu thương sâu sắc, cùng nhớ gửi đến cho nhau những chiếc bánh trung thu yêu thương ngọt ngào và để cho tuổi thơ luôn giữ mãi những kỉ niệm đẹp đêm trăng thu nhé !

       Trong dòng đời ngược xuôi xuôi ngược, xin cho tôi trôi về chút ngày xưa cùng “Ánh trăng thu ” yêu dấu một thời thơ ấu năm nào…

        Nhớ !!!

HP