Sài Gòn Mưa Hạ


SÀI GÒN MƯA HẠ.



Sáng nay trời đổ mưa thật sớm!

Thế là phải ở nhà thôi, buổi tập thể dục trong công viên sáng nay đành gác lại vậy!

Ngồi trong nhà cạnh cửa sổ nhìn mưa bay lất phất mà ngẫm nghĩ sự đời…

Mưa rơi tí tách bên hiên nhà gợi lên nhiều cảm xúc buồn vui lẫn lộn không tả được. Mưa hình như gợi lại cho ta nhiều kỉ niệm…

Từng giọt mưa cứ rơi đều đều trên mái nhà tạo một thứ âm thanh nghe gợi chút buồn buồn. Lâu nay Sài Gòn ít mưa nên lúc nào cũng nóng hừng hừng như dốt cháy da thịt, thật ngột ngạt và khó thở quá chừng.

Mưa đã về rồi! Có lẽ những cơn mưa hạ SaiGon đang bắt đầu rồi đây!

Ta ngồi ngắm mưa và để cho kí ức tràn về…

Mưa về hân hoan chạy nhảy tung tăng với đám bạn thuở nhỏ…

Mưa về để từ trường về nhà không thèm mặc áo mưa cho thấm ướt từng thớ thịt mát lạnh và để rồi nghe tiếng la rầy của mẹ khi bị cảm mưa…

Mưa về chợt nhớ lại những ánh mắt ngân ngấn lệ ngày chia tay cùng bạn bè giã biệt mái trường yêu dấu để cùng dấn thân chập chững bước vào cuộc đời mới…Và mưa cũng gợi ta nhớ hoài ánh mắt dịu dàng cùng bài thơ ép cánh phượng hồng như muốn nói hộ ngàn lời yêu thương tha thiết…

Mưa về để nhớ lại cuộc mưu sinh nhọc nhằn thuở xưa cùng mẹ bươn chải  mong còn được sinh tồn, mong còn có dịp đến trường ngày ấy…

Mưa về để thấy lòng ấm áp khi tay trong tay cùng anh đi dạo dưới mưa phùn lất phất mà nghe ngây ngất cõi lòng…

Mưa về để nhớ lại những ngày gian nan vất vả cùng anh bôn ba trong cuộc sống vì tương lai đứa con yêu dấu của chúng mình sau này…

Mưa về để cảm thấy hạnh phúc khi còn được ngồi bên anh cùng nhâm nhi tách cà phê nồng ấm trong buổi hoàng hôn chiều tà của đời người…

Ôi! Một miền kí ức mưa lao xao, mưa rỉ rả đã từng đi qua trong cuộc đời như đang tràn về với những nụ cười, với hạnh phúc, với khổ đau, với những nhọc nhằn theo năm tháng như đang hòa vào từng giọt mưa mát dịu ngọt ngào đang rơi ngoài khung cửa sổ…

Cơn mưa trút xuống làm không khí thật mát dịu như đang xoa dịu lòng người bớt đi cơn khát nước trong những ngày nóng rát khô họng, mưa trút xuống như làm sảng khoái những tâm hồn khô hạn bao ngày của người Sài Gòn….

Tôi đang ngồi ngắm từng hạt mưa bay bay ngoài kia với những dòng suy tưởng của đời người…Chợt nghĩ rằng nhân thế ngoài kia đang đua chen danh lợi, con người với con người sẵn sàng giẫm đạp, sẵn sàng lừa dối nhau đủ trò để mong đạt được mục đích của mình mà thôi, thật chán chường và ngán ngẫm cho tình người…

Mưa vẫn rơi và nắng sẽ tìm về để sưởi ấm, để chan hòa trên muôn vật và dòng đời cứ thế mà trôi qua theo cùng mưa nắng. Đời người cũng vậy thôi! Đã đi suốt một quãng đường quá xa rồi chợt thấy mình đã luống tuổi với sức khỏe đã bị bào mòn theo năm tháng…

Ngoài kia mưa vẫn rơi!

Một mình!

Chút cõi lòng bỗng nhớ nhung vời vợi…

ĐHP

SG 23/5/2014