Dòng đời



  Xuân, Hạ, Thu, Đông…cứ mãi xoay dần theo năm tháng. Dòng đời rồi cũng cuốn trôi, xô đẩy từng lớp sóng…Có những cơn sóng thật êm ái dịu dàng đưa ta trôi giạt bồng bềnh với trời xanh mây thắm, rồi cũng có lúc ta nếm trãi những trận cuồng phong với cơn sóng dữ trào dâng, cuốn trôi ta chới với giữa biển cả bao la nghìn trùng. Nhưng rồi biển cũng lặng sóng và dòng đời cứ thế trôi theo…

           Một năm nữa sắp sửa trôi đi để nhường chỗ cho năm mới quay về, ta đã làm được những gì hay cũng chỉ là những lời tự hứa với bản thân, với người thân, với bạn bè mà ta chưa thực hiện được? Đời sống con người thật mong manh, thật hữu hạn mà lòng người thì quá nhiều tham vọng, cả một đời đi tìm kiếm nhưng rồi có được gì lúc bóng xế chiều tàn? Rồi sẽ đem theo được những gì khi xuôi tay nhắm mắt? Hay chỉ là những đám mây phù vân ở tận chân trời xa tít? Hoặc chỉ là một màn tối của lũ quỉ dữ đang chực chờ ở một cửa ngục nào đó?...

           Ta cảm thấy con người hiện tại sống quá đua chen, tranh giành nhau quyền lực lợi danh để mưu cầu cuộc sống riêng tư giàu sang sung sướng. Sự ham muốn, sự ghen ghét đố kị, những suy nghĩ ích kỉ nhỏ nhen đã làm con người không còn nhân tính, không còn đạo đức, không còn lương tâm đang lần lượt diễn ra trong xã hội hiện đại văn minh này. Thật là đau xót, thật là thương tâm khi mấy chục trẻ em vô tội phải ra đi tức tưởi trong ngày cận kề Giáng Sinh, ngày mà các em mong mỏi được vui chơi thỏa thích, được ăn bánh kem, được mặc quần áo đẹp, được ông già Noel thương tặng những món quà mà các em yêu thích, được và được nhiều lắm…Thế mà!!! Thôi thì ta chỉ biết ước mong rằng ở chốn Thiên Đàng các em sẽ được vui chơi thỏa thích mãi mãi các em nhé!

           Dòng đời vẫn cứ trôi mặc cho thế sự có thăng trầm. Đôi lúc ta cũng tìm được chút nắng ấm tình người, chút yêu thương đâu đó còn sót lại khi nhìn thấy những hình ảnh tiếp sức nhau để mong còn được tồn tại. Một cậu học sinh bé bỏng hằng ngày cõng bạn vào lớp, một cô bạn nghèo ki cóp những đồng tiền đi rửa chén hằng đêm ở nhà hàng, giúp bạn vượt khó trong học tập, để cùng nhau vươn lên trong cuộc sống. Còn rất nhiều những tấm lòng sẵn sàng chia sẻ cho những mảnh đời neo đơn bất hạnh được ấm áp trong ngôi nhà tình thương khi mùa mưa bão kéo về…

          Bất chợt ta nghĩ đến ta, đến gia đình ta, đến anh em cha mẹ ta, rồi nghĩ về bạn bè ta, về những người thân quen xung quanh ta, giờ này chắc họ cũng đang tan chảy trong nhịp sống hằng ngày? Mà phải như vậy thôi, cũng để mong được tồn tại, mong được yêu thương, mong được hạnh phúc ấm êm, mong còn được đi bên cạnh cuộc đời với nhau là sung sướng lắm rồi.

          Nhạc sĩ TCS có một câu hát thật hay :”Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…..” Tự nhiên ta chợt nghĩ đến hai từ tấm lòng trong câu hát đó. Tấm lòng ở đây có phải là lòng yêu thương chăng? Ta nghĩ rằng yêu không chưa đủ mà phải có cả thương nữa, vì có thương thì mới hiểu sâu tận đáy lòng để không làm đau lòng nhau dù bất cứ lý do gì. Cho nên hai từ yêu thương luôn phải đi đôi với nhau trong cuộc sống, trong cuộc đời này. Nhưng yêu thương là một điều gì đó thật vô hình vì vậy nó cũng rất mong manh và dễ vỡ. Sự tồn tại gắn kết ấm êm của một gia đình có phải xuất phát từ lòng yêu thương? Một cậu bé vẫn cõng bạn đến trường hằng ngày, một cô bạn nghèo nhưng luôn mở tấm lòng cưu mang những bạn còn khốn khó hơn mình, có phải họ làm điều đó đều xuất phát từ lòng yêu thương?

         Một năm cũ sắp trôi qua, lại thêm một tuổi đời chồng chất, màu thời gian cũng nhuộm tóc ta thêm nhiều sợi bạc. Vạn vật sẽ thay đổi theo từng thời khắc, ta rồi phải biết chấp nhận vui cười và bước đi một cách thật vững vàng trên con đường phía trước. Có một điều ta không thể để thời gian chìm trôi tất cả, phải làm điều gì đó để lưu lại những dấu yêu trong cuộc sống. Phải chụp thật nhiều hình ảnh để lưu giữ lại nụ cười tươi thắm của ai đó, để lưu lại những khoảnh khắc yêu thương với người thân và bạn bè một thời. Phải trồng thật nhiều bông hoa ngoài vườn để luôn thấy màu sắc sặc sỡ của yêu thương mà ta đã từng có trong cuộc đời

                      

         Chiều tàn. Bên hiên nhà vắng lặng không còn một giọt nắng nào đọng lại, chợt ta nghe khe khẽ vang vọng tiếng piano của ai đó với giai điệu thật du dương : “ Chiều buồn len lén tâm tư….”Ta cảm thấy lòng mình có chút gì đó chợt bâng khuâng, chợt hối tiếc…

         Thôi thì ta cứ luôn giữ lại những kỉ niệm, những dấu yêu, những nỗi nhớ, những yêu thương, những tình cảm của chính mình một thuở xa xưa nào đó…

  

SàiGòn 28/12/2012 - HP