CẢM XÚC CUỐI THU.

 



Chiều nay ta lại ngồi một mình nơi khung cửa quen thuộc lặng nghe tiếng không gian yên tĩnh. Bên ngoài từng cụm mây xám u buồn lặng lẽ trôi, từng cơn mưa nhẹ nhàng xua đuổi ánh nắng chiều còn sót lại, mưa đi qua, đi qua….Bất chợt ta bắt gặp được ta bằng chân thật tuyệt vời khi chạnh lòng với những giấc mơ, những khoảnh khắc trong đời sống…..


Đã bao mùa mưa nắng đi qua trong cuộc đời, bây giờ thì ta không còn trẻ nữa để mà mộng mà mơ như thuở nào tuổi vừa mới lớn. Nhưng già thì cũng có ước vọng của tuổi già, ước được cùng người bạn đời chăm sóc và chia sẻ vui buồn suốt con đường còn lại mặc dù đôi lúc có gập ghềnh sóng gió, mơ được nghe lời thăm hỏi của đứa con từ phương xa gọi về, mơ được bồng bế những đứa cháu xinh ngoan, mơ được tay bắt mặt mừng người bạn thân mến đã bao năm xa cách…

Nhưng dòng đời thì cứ trôi mãi và sẽ đổi thay mọi thứ. Ta rồi cũng phải biết chấp nhận những thay đổi để bước tới trong đó có cả những kí ức nhạt nhòa phai dấu. Trời Saigon không có rõ rệt bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông mà vẫn cứ nắng, cứ mưa…Xung quanh ta mọi điều vẫn bề bộn, nhịp sống bên ngòai vẫn luôn sinh động cho dù lòng người đôi lúc có nguội lạnh, thờ ơ…Và dường như mùa thu sắp đi qua, mùa đông sẽ trở về? Bây giờ, chỉ còn sót lại chút nắng hiu hắt và cái se se lạnh buổi sớm ban mai làm vương vấn tâm hồn một nỗi buồn cô liêu khắc khỏai. Ta sinh ra vào mùa thu, có lẽ chính vì thế nên tâm hồn ta có chút đa sầu đa cảm, biết thưởng thức và yêu thương mùa thu từ lúc ta biết làm bài văn tả cảnh tả tình, mặc dù nơi ta sinh ra và lớn lên không thể thấy và cảm nhận rõ rệt cái sắc thu mà thiên nhiên đã ban tặng


Có phải bây giờ là khoảnh khắc giao mùa thu-đông? Buổi sớm mai thức dậy nghe có chút se se lạnh dễ chịu, bên khung cửa nhỏ lóe chút nắng gió đong đưa chùm hoa giấy balcon nhà mình thật đẹp. Cuối thu còn sót lại chút nắng gió làm tươi mát cây cỏ hoa lá và cũng làm rung động lòng người….Rồi mùa đông cũng sẽ trở về, ta không thích mùa đông đến vì cây cỏ hoa lá sẽ tàn úa trơ trọi, cảnh vật sẽ chìm vào ảm đạm buồn hiu hắt mặc dù ta đang sống trong một thành phố tấp nập với nhịp sống sinh động, ồn ào….

Ta bỗng tiếc nuối sao ngày tháng lại trôi nhanh đến thế? Đời người cũng vậy, thời gian tựa cánh chim bay mang đi những sợi tóc đen óng ã ngày nào, gió bụi cuộc đời bể dâu dâu bể đã làm tóc càng ngày càng bạc thêm…Chớp mắt, tuổi trẻ vụt qua nhanh quá, ta còn muốn làm nhiều điều lắm nhưng sức khỏe và tuổi tác thì hình như đã hạn hẹp đi rồi, chợt giật mình vì trong cuộc sống ta đã để nhiều thứ trôi qua…Ta nhớ quá một gia đình có ba có mẹ, có đàn em thơ, có ngôi nhà nhỏ xinh xinh chan chứa biết bao tình cảm yêu thương ngọt ngào, có biết bao mộng đẹp ấp ủ của một thời thơ ấu. Hay đó là những người bạn cũ thời học trò với nhiều mộng mơ của tuổi mới lớn, có bạn tri âm tri kỷ cùng xây đắp tương lai hòai bảo nhưng rồi cũng chia xa mỗi người mỗi ngã trên vạn nẻo đường đời.


Bây giờ đây, dường như ta đang dần bước tới ngưỡng của tuổi già rồi đó. Cũng buồn nhưng biết phải làm sao, thôi thì cứ sống vui với những gì ta đang có được và hãy nâng niu những kỷ niệm, những dấu ấn của một thời tuổi trẻ xa xưa, vì kỷ niệm đôi lúc làm ta sống lại khỏang thời gian mà ta nghĩ sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa, đó là những kỷ niệm làm ta chạnh lòng và đôi lúc cũng làm lòng ta ấm áp đến lạ thường khi đối diện với những bất trắc trong cuộc đời….


Chợt ta nghe đâu đó tiếng vọng cuối thu, nghe chút hương thơm cỏ cây ngào ngạt trong tiếng gió nhè nhẹ chiều tàn…


Ngày tàn,

Đêm rụng xuống,

Ta nghe tiếng thời gian,,

Chợt bồi hồi cảm xúc…









HP- Cuối thu 2011