Còn Bên Nhau‎ > ‎Thơ‎ > ‎Nguyễn Thanh Liêm‎ > ‎

Sông Chiều

SÔNG   CHIỀU

          ( Chiều lộng gió bên bờ sông hậu

            Nhịp cầu treo sao xa lắc bến bờ…)

 

 

Ta chợt nhói đau khi nghe bài ca dĩ vãng

Tiếng hát ai như thổn thức một trời chiều

Sau lưng em vẫn là dòng sông lẵng lặng

Gió hoàng hôn thêm lạnh nỗi quạnh hiu

Bờ vai ấy nơi nao có còn mong suối tóc

Không gian gầy có gánh nổi gió heo may

Gió ngàn sông gọi hơi ấm vòng tay

Chiều xa lộ vấn vương buồn sao tiếng khóc

Tương lai mù thăm thẳm nghẹn lời trao

Đời giông bão biết đâu khúc nghẹn ngào

Chợt tĩnh lặng, nhìn bàn tay, ôi nhỏ bé

Ta mãi nợ em  bài hát ru khe khẽ

Khung ký ức buồn một vành nón nghiêng che

 

NTL , 05/09/2010