Còn Bên Nhau‎ > ‎Thơ‎ > ‎Quốc Văn‎ > ‎

Tuổi già ...






Lâu nay không nghĩ mình già

Bây giờ mới thấy quả là y chang

Suốt ngày toàn thuốc với thang

Bạn cũ gặp lại nhắc toàn chuyện xưa


Không còn ham chuyện… ‘’mây mưa’’

Lại thêm  đãng trí, nói bừa, mau quên

Tóc trắng xâm lấn tóc đen

Không dám nhổ nữa sợ còn… bình vôi


Kiến thức mới nuốt chẳng trôi

Bước ra khỏi cửa khăn quàng, áo len

Lên mạng chat chit.. làm quen

‘’Em’’ kêu bằng… bác, có phiền hay không?


Bước lên xe buýt dẫu đông

Dăm người nhường chỗ mời… ông cứ ngồi

Thấy tình nhân trẻ vui đùa

Mủi lòng chua xót phận vừa cuối thu


Cả ngày khụt khịt lu bù

Cơm nấu phải nhão, thịt nhừ mới ăn

Ngủ trưa giấc cứ dài thêm

Phòng the, chăn gối thâu đêm rối bời.


Cà phê chỉ hớp một hơi

Đêm về trắng mắt nhìn trời đếm sao

Gặp người cùng tuổi như nhau

Hỏi về sức khoẻ, khi nào nghỉ hưu?


Bệnh tật nó đến từ đâu

Cao mỡ, cao máu lâu lâu ... đái đường.

Tránh né việc nặng là thường

Việc nhẹ thì cũng đau xương, mệt nhoài


Đêm thì chẳng ngủ được say

Ba bốn  giờ sáng dậy ngay tức thì

Lễ mừng, sống thọ mà chi

Cái chuyện nhỏ  ấy dẹp  đi… khỏi phiền


Soi gương, nhìn kiếng thường xuyên

Chân dung mình giờ đã nên thế nào?

..............

‘’Sinh A’’ ngày trước… nghĩ  sao?

Bao năm xa cách,  ấy bao tuổi già!


Trần Quốc Văn