Mưa... nhớ trường xưa!




Đếm giọt mưa rơi, ơi  Sài Gòn !
Nhớ đến mái trường rất thân thương
Điệp vàng rơi rớt sân Khoa Học
Áo trắng tan trường, nét diễm hương ...


Đại lộ Cộng Hoà rợp bóng cây
Ai đang.… làm dáng, má hây hây
Vuốt tóc, nghiêng vai, nâng tà áo
Trộm nhìn.. anh ngỡ nếm men say !!


Mang cánh Phượng Hồng
  ghép vào thơ
Và cơn mưa hạ đến tình cờ
Áo dài ai đó ôm eo nhỏ
Liếc mắt, lòng anh thấy thẫn thờ...


Nhớ những cơn mưa thật đáng yêu
Bước chân vội vã tan học chiều
Áo trắng hoà cùng hoa Phượng đỏ
Trong mưa ngày ấy, ấm thật nhiều ...!


Ba mươi năm rồi mưa vẫn mưa!
Giảng đường Khoa Học ... vẫn như xưa?
Nhìn mưa chiều đổ lòng xa vắng
Kiếp tha hương ... nhớ mấy cho vừa ...


Trần Quốc Văn