MỘT THUỞ YÊU NGƯỜI

                   ( trước cổng trường Khoa Học )

                Anh và chúng thường ngồi bên quán cóc
             Trước cổng trường hai buổi đón đưa em!
             Dáng thanh thanh, nhí nhảnh gái Bắc Kỳ
             Tóc em ngắn rót vào hồn tươi trẻ

             Tóc em ngắn che làn môi diễm mộng
             Những ưu phiền thoáng chốc bỗng vụt tan
             Nắng Sài Gòn như dịu giữa trời xanh
             Anh ngó xuống nghe hồn mình chợt mát

             ĐÀO giữa buổi bỗng đâu mà khoe sắc
             THỊ thơm nồng rơi xuống trái tim anh(*)
             Gió HANH vàng ươm điệp khúc tình yêu
             Nụ hôn nhỏ bướm bay hồng lên má....


                 Tặng Hoàng(Xuân Lộc).
                 (Một thuở yêu người)
                 LH


                 Chú Thích:(*) Trái thị rớt giỏ bà già,
                Từ nay cô Tấm nương nhờ thế gian(Chuyện Tấm Cám)