Có khi nào anh thấy buồn vô cớ
Mùa hoa đào đua nở rợp sắc xuân
Có gì đâu một chút nhớ bâng khuâng
Làm xao xuyến bước chân người xa xứ!
 
Ngắt dùm em  một đóa hoa đào nở
Ép vào trang  nhật ký của ngày thơ
Mùi hoa khô thoảng đưa mà gợi nhớ
Một thoáng buồn vời vợi mái trường ơi!
 
Có người đi xa miết tận chân trời!
Tưởng mãi mãi không bao giờ trở lại!
Cánh hoa đào mong manh không sợ hãi
Gió đông về ngần ngại trước rừng hoa!
 
khi nào lòng bỗng thấy xót xa
Anh dừng bước trở về thăm chốn cũ
Ở nơi đây có tình người ấp ủ
Dẫu ra sao vẫn là chốn quê nhà!
 
Có cây đào cằn cỗi chẳng ra hoa
Những tán lá như bàn tay mạnh mẽ
Để chở che đàn con thơ lặng lẽ
Bao lớp chồi non rồi sẽ vươn xa!

TT